Nhân dịp năm cÅ© Ä‘i qua năm má»›i lại sắp đến, xin được post má»™t bà i báo ngắn mình khá tâm đắc mà nhá» nhà Ngá»c Linh Hà Linh mình má»›i được biết đến ![]()
——-
Ngưá»i Trung Hoa hay có những ý tưởng độc đáo và sâu sắc vá» phương châm sống. Những triết gia thá»i xưa như Khổng – Mạnh thì đã đà nh, mà ngưá»i Ä‘á»i sau cÅ©ng vẫn có.
Chẳng hạn, Lương Khải Siêu (1873-1929), đã có má»™t lá»i khuyên rất uyên bác cho má»i ngưá»i, đại ý: “Má»—i ngà y phải để ra tà khoảnh khắc đứng ngoà i cuá»™c Ä‘á»i, nhìn lại cuá»™c Ä‘á»i. Sau má»—i tháng, má»—i năm, Ä‘á»u phải dà nh thá»i gian thÃch đáng để là m việc đó. Ngưá»i tầm thưá»ng thì luôn bị cuá»™c Ä‘á»i cuốn Ä‘i, không thể dừng lại được. Kẻ sÄ© thưá»ng hay xa rá»i cuá»™c sống cá»§a nhân quần, không hòa nháºp Ä‘á»i thưá»ng. Duy chỉ có những ngưá»i rất có văn hóa má»›i vừa luôn luôn hòa nháºp vá»›i Ä‘á»i thưá»ng, vừa có thể tách ra khá»i cuá»™c sống thưá»ng nháºt và o bất cứ lúc nà o để nhìn lại chÃnh mình, nhìn lại cuá»™c Ä‘á»i: Ä‘iá»u ấy nói thì dá»…, chứ là m thì khó lắm thay !“.
Thi thoảng phải đứng ra ngoà i cuá»™c Ä‘á»i để nhìn lại chÃnh mình, để sá»a mình, để sống có Ãch cho đồng loại. Tư tưởng ấy tháºt thanh cao. Nhưng cÅ©ng vì nó quá thanh cao nên chưa hẳn đã thÃch hợp vá»›i cuá»™c sống Ä‘a dạng và sôi động, đồng thá»i cÅ©ng xô bồ và thá»±c dụng hÆ¡n cá»§a thá»i đại ngà y nay.
à tưởng cá»§a ngưá»i Trung Hoa thá»i nay vá» phương châm sống vẫn sâu sắc như xưa, nhưng xem ra có vẻ thiết thá»±c hÆ¡n nhiá»u. Phương châm ấy được diá»…n đạt má»™t cách rất “Trung Hoa hiện đại” như sau:
Má»™t “trung tâm”: lấy sức khá»e là m trung tâm.
Hai “má»™t chút”: thoải mái má»™t chút, hồ đồ má»™t chút.
Ba “quên”: quên tuổi tác; quên bệnh táºt; quên háºn thù.
Bốn “có”: có nhà ở; có bạn Ä‘á»i; có bạn tri âm; có sổ tiết kiệm.
Năm “phải”: phải váºn động; phải hòa nhã, lịch sá»±; phải biết cưá»i; phải biết kể chuyện; phải tá»± coi mình là ngưá»i bình thưá»ng”.
Äiá»u “má»™t trung tâm” là cá»±c kỳ quan trá»ng. Thưá»ng thì mãi đến lúc già yếu hoặc lúc ốm Ä‘au ta má»›i thấy sức khá»e là qúy giá; khi ngoà i kia là trá»i xanh lồng lá»™ng và nắng gió lung linh mà ta ngồi đây bất lá»±c, má»›i thấy hối tiếc má»™t thá»i phung phà sức lá»±c má»™t cách liá»u lÄ©nh và dại dá»™t. Rất may là chất lượng cuá»™c sống ngà y má»™t tốt hÆ¡n, y há»c ngà y cà ng hiện đại hÆ¡n nên tuổi thá» cá»§a con ngưá»i ngà y cà ng cao hÆ¡n nữa. Sắp đến rồi, ngà y mà “Sáu mươi tuổi chưa phải là già , bảy mươi tuổi vẫn còn là trung niên !”. Hạnh phúc thay là có má»™t tâm hồn là nh mạnh trong má»™t cÆ¡ thể cưá»ng tráng. Xin hãy nhá»› ở bất cứ lứa tuổi nà o cÅ©ng phải “lấy sức khá»e là m trung tâm“.
Äiá»u “hai má»™t chút” tháºt là chà lý. Äừng đạo mạo qúa, hãy sống hồn nhiên như mình vốn có. “Thoải mái má»™t chút” (Má»™t chút thôi nhé!) là hợp vá»›i tá»± nhiên bởi cuá»™c sống không thể lúc nà o cÅ©ng căng như má»™t dây đà n đúng giá»ng được. CÅ©ng đừng qúa tá»± dà y vò má»—i khi lầm lỡ. Ai mà chẳng có lúc sai lầm, có sai thì hãy tá»± nhá»§ “hồ đồ má»™t chút” chưa sao ! CÅ©ng lại chỉ má»™t chút thôi nhé, luôn luôn hồ đồ thì còn nói là m gì, hồ đồ nghiêm trá»ng thì phải trả giá đắt, đôi khi hối không kịp.
Äiá»u “ba quên” là để cho lòng mình thanh thản. Lỡ đã già rồi (và đã được sống nhiá»u), lỡ mang bệnh táºt rồi (nhiá»u khi vì những lẽ rất cao cả, nhưng cÅ©ng có khi vì sá»± tầm phà o) thì hãy quên Ä‘i, “quên tuổi tác” và “quên bệnh táºt“; hãy vui sống má»—i ngà y bằng những công việc thưá»ng nháºt có Ãch cho mình, cho những ngưá»i thân yêu và cho Ä‘á»i… Cuá»™c Ä‘á»i riêng cá»§a má»—i ngưá»i chỉ có thể tháºt thanh thản khi biết “quên háºn thù”; “quên háºn thù” là điá»u rất khó, nhưng cÅ©ng sẽ dá»… dà ng hÆ¡n khi thá»±c lòng mong muốn có sá»± thanh thản cá»§a tâm hồn.
Äiá»u “bốn có” rất Ä‘á»i thưá»ng, dung dị và thiết thá»±c. “Có nhà cá»a” và ” có báº
n Ä‘á»i” tức là có má»™t gia đình yên ấm. Dù cho thế giá»›i văn minh nà y có biến đổi thế nà o thì gia đình vẫn là tế bà o bá»n vững cá»§a xã há»™i, vẫn là nÆ¡i trú ẩn cuối cùng đáng tin cáºy cho những tâm hồn cô đơn Ä‘ang bị tai há»a phá»§ phà ng rượt Ä‘uổi.
Không buồn gì bằng nổi buồn không có “bạn tri âm“, như “rượu ngon không có bạn hiá»n“. Sống trên Ä‘á»i ai cÅ©ng Ãt nhiá»u có bạn, nhưng bạn tri âm đồng cảm chia ngá»t sẽ bùi vá»›i mình thì không phải ngưá»i nà o cÅ©ng có. Thiếu bạn tri âm, cuá»™c Ä‘á»i sẽ thiếu Ä‘i má»™t mảng lá»›n.
Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trá»ng, là phải có cá»§a ăn cá»§a để ở chừng má»±c thÃch hợp, tức là phải có “sổ tiết kiệm“, phải dà nh dụm, phòng khi lỡ váºn, phải lo xa má»™t chút…
Äiá»u “năm phải” khuyên chúng ta thá»±c hiện má»™t phong cách sống là nh mạnh và văn hóa. Trước hết, “phải váºn động” (chân tay) vừa phải và bá»n bỉ. Khó nhất là duy trì được nết táºp thể dục thưá»ng xuyên; táºp kiểu gì cÅ©ng được, Ãt nhiá»u tùy theo sức, miá»…n là táºp được Ä‘á»u đặn hà ng ngà y. Äó là cách tốt nhất để giữ cho thân thể được khá»e mạnh và tinh thần thoải mái. Còn thể thao thì tùy sở thÃch và tùy hoà n cảnh chứ không phải là nhất thiết.
Thứ hai là phải “hòa nhã, lịch sá»±“. Äó là phong cách không thể thiếu được cho má»—i ngưá»i cho dù ở cương vị nà o và hoạt động trong lÄ©nh vá»±c nà o. Nét văn hoá ấy là cá»§a chung nhân loại, dân tá»™c nà o cÅ©ng có bất kể ở trình độ văn minh nà o. Ngưá»i có văn hóa không hẳn là ngưá»i có há»c thức cao.
Thứ ba là “phải biết cưá»i“. Biết cưá»i có duyên không dá»…. Không phải ai cÅ©ng ưa hà i hước, và tÃnh hà i hước không phải có sẵn trong nhiá»u ngưá»i. Những ngưá»i dá»… cưá»i, cÅ©ng như là dá»… khóc, thưá»ng là tốt bụng, những ngưá»i có tÃnh hà i hước thưá»ng già u lòng vị tha. Những ngưá»i không ưa hà i hước có lẽ không phải là những ngưá»i có văn hóa cao. HÆ¡n nữa, bạn có biết không, má»—i lần cưá»i thì có tá»›i mấy chục cÆ¡ trên mặt cùng hoạt động và là m ta sống thêm được Ãt phút. Váºy thì cà ng cần “phải biết cưá»i“.
Thứ tư là “phải biết kể chuyện“, tức là phải biết kể lại những Ä‘iá»u mình biết má»™t cách khúc chiết rõ rà ng, biết diá»…n đạt ý mình má»™t cách sáng sá»§a, nói rá»™ng ra là phải biết cách giao lưu tư tưởng. Ngưá»i biết kể chuyện luôn luôn đồng thá»i cÅ©ng là ngưá»i biết lắng nghe, bởi có chịu khó lắng nghe má»›i có cái để mà kể lại và má»›i biết kể như thế nà o cho thÃch hợp đối vá»›i ngưá»i nghe mình.
Sau hết và cÅ©ng là trước hết là “phải tá»± coi mình là ngưá»i bình thưá»ng“. Ngưá»i ở cương vị cà ng cao mà biết tá»± coi mình là ngưá»i bình thưá»ng thì cà ng được kÃnh trá»ng. Äối vá»›i má»™t số ngưá»i Ä‘iá»u ấy không phải dá»… dà ng, bởi vì ngay má»™t anh binh nhì cÅ©ng vẫn có thể ngạo mạn khinh ngưá»i, coi mình là nhất thiên hạ, y hệt má»™t tướng lÄ©nh lừng danh ưa phỉnh nịnh. Chúng ta vẫn thưá»ng nghe nói: “Cái khó nhất là biết dừng ở chá»— nà o” và “cái cần biết trước hết là biết mình“. Ngưá»i tá»± coi mình là ngưá»i bình thưá»ng sẽ dá»… “biết mình” và cÅ©ng dá»… “biết dừng“.
Tôi hy vá»ng là đã hiểu và diá»…n đạt đúng được phần nà o những ý tưởng sâu sắc và độc đáo cá»§a ngưá»i Trung Hoa xưa cÅ©ng như nay vá» phương châm sống. Xin chia sẻ cùng bạn Ä‘á»c nhân dịp cuối năm cÅ© nhìn lại mình, để đầu năm má»›i thêm chút thoải mái. “Cuá»™c Ä‘á»i vẫn đẹp sao“…
(Báo nhân dân-số 3-625)
December 28, 2008 at 2:55 pm |
Äối vá»›i má»™t số ngưá»i Ä‘iá»u ấy không phải dá»… dàng, bởi vì ngay má»™t anh binh nhì cÅ©ng vẫn có thể ngạo mạn khinh ngưá»i, coi mình là nhất thiên hạ, y hệt má»™t tướng lÄ©nh lừng danh ưa phỉnh nịnh.
RING ANY BELLS?
)
December 28, 2008 at 3:48 pm |
hí hí. Em thì em thik nhất cái bài: Gặp nhau, gặp nhau suốt ngày, ta lại gặp nhau…Tháºt là khó thuá»™c!
Nhà mình rất là nhí nhố!
January 4, 2009 at 9:12 pm |
My wedding invitation to you: http://smilebox.com/playEmail/4e6a67344d7a49344e6e77784f544d314d7a4d790d0a&sb=1
January 4, 2009 at 9:12 pm |
My wedding invitation to you: http://smilebox.com/playEmail/4e6a67344d7a49344e6e77784f544d314d7a4d790d0a&sb=1
January 4, 2009 at 9:13 pm |
My wedding invitation to you: http://smilebox.com/playEmail/4e6a67344d7a49344e6e77784f544d314d7a4d790d0a&sb=1
January 5, 2009 at 9:14 am |
oi hom qua tuong ko gui duoc sang nay vao gui lai hoa ra tripple roi
)